Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Một học sinh mất trí nhớ sau khi mất tích

Một học sinh mất trí nhớ sau khi mất tích

Nguyễn Anh Kiệt, học sinh lớp 10 Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu (Tiền Giang), đột ngột mất tích và được tìm thấy ở Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang trong tình trạng gần như mất trí nhớ hoàn toàn.

Nguyễn Anh Kiệt vẫn nhớ tên đăng nhập và mật khẩu trang web thường truy cập - Ảnh: N.H.

Sáng 12-10, tiếp chúng tôi tại nhà riêng (TP Mỹ Tho), ông Nguyễn Hữu Thanh (cha Kiệt) cho biết ông vui mừng vì tìm được con, nhưng buồn vì Kiệt không còn nhớ gì và phải tạm nghỉ học.

Té sông, mất trí nhớ?

Ông Thanh kể khoảng 15g ngày 25-9 Kiệt xin phép cha mẹ đi đá bóng với bạn. Nhưng sau đó vợ chồng ông không biết con ở đâu, hỏi bạn bè, người quen cũng không ai biết. Đang lo lắng thì khoảng 19g cha mẹ của T. (bạn Kiệt) dẫn theo con gái đến nhà ông Thanh mắng vốn: “Kiệt đã đánh T. hồi chiều”.

Theo lời kể của T., Kiệt và T. đi dạo ở công viên dưới chân cầu Rạch Miễu. Một hồi nói chuyện qua lại xích mích, Kiệt dùng tay đánh vào sau cổ T. chảy máu. T. kêu cứu và được đưa vào Bệnh viện K.120 gần đó. Trong lúc T. đang chờ băng bó vết thương ở bệnh viện thì Kiệt vào, T. òa khóc. Thấy vậy nhiều người đuổi đánh Kiệt.

Đến đây hai gia đình nghĩ rằng Kiệt sợ cha mẹ la mắng nên bỏ nhà đi, chắc một hai hôm sẽ về. Tuy nhiên nhiều ngày trôi qua Kiệt vẫn bặt vô âm tín. Ngày ngày, vợ chồng ông Thanh túc trực ở cổng trường và rảo quanh các khu nhà trọ, đêm đến mở cửa chờ Kiệt nhưng không thấy bóng con.

Khoảng 6g30 ngày 6-10, vợ chồng ông Thanh nhận được điện thoại của T. thông báo: “Có thể Kiệt đang ở bệnh viện tâm thần vì có người thông báo như thế”. Vợ chồng ông Thanh lập tức đến Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang. Các bác sĩ bảo có một nam bệnh nhân trẻ vô danh vào viện từ ngày 27-9. Xuống phòng bệnh gặp con, vợ chồng ông gọi tên con khàn cả giọng nhưng Kiệt không nhận ra. “Tôi nắm tay gọi con, nói là cha nó, nó cũng không nhận ra” - ông Thanh kể.

Khi tiếp xúc với mọi người, Kiệt nói chỉ nhớ những gì xảy ra từ lúc té sông, còn những gì xảy ra trước đó em không nhớ. Theo lời Kiệt, tối hôm đó em bị té sông gần Khu công nghiệp Mỹ Tho. Khi đang vùng vẫy dưới nước thì có ánh đèn rọi vào và có người kéo em lên. Tỉnh dậy Kiệt thấy mình đang nằm trên ghe chở cá tra và được đưa vào đồn công an Khu công nghiệp Mỹ Tho. Sau đó được đưa tới Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Tiền Giang và được chuyển tiếp tới Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang ngày 27-9.

Vẫn thao tác rành mạch trên máy tính

Thiếu tá Lê Văn Thanh, đồn công an Khu công nghiệp Mỹ Tho, cho biết tối 25-9 có một tàu chở cá đến báo có cứu được một cậu bé giữa sông dưới chân cầu Rạch Miễu nhưng cậu bé này không nhớ gì. Do cậu này không nhớ gì, không biết mình tên gì nên công an đã đưa đến Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Tiền Giang. Sau đó trung tâm này chuyển cậu đến Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang. Đến ngày 6-10 thì gia đình tìm được cậu.

Việc gia đình tìm ra Kiệt phần lớn nhờ vào sự nhiệt tình của các cô điều dưỡng ở Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang. Kiệt kể: “Tối 5-10 con vào phòng các cô điều dưỡng trực và mượn máy tính nghe nhạc online”. Sau đó Kiệt lên mạng nghe nhạc và vào trang cá nhân của T.. Khi các cô điều dưỡng hỏi trang đó của ai, mật khẩu thế nào thì Kiệt bảo không nhớ. Việc Kiệt gõ tên và mật khẩu trang cá nhân của T. giống như quán tính.

Tối 5-10, khi Kiệt vào trang cá nhân tên H.T. trên mạng Internet, điều dưỡng Đỗ Nguyệt Sang hỏi người này là ai, Kiệt bảo không biết, trước đó thường vào nên quen. Chị Sang thử chat với một người có nickname N.N. trên trang H.T. với nội dung: “Người sử dụng nick này đang ở bệnh viện tâm thần”. Tuy nhiên nick N.N. nói lại là “đồ khùng điên”. Chị Sang nhẫn nhịn xin số điện thoại của T. hay người nào đó trong nhóm T. chơi thân, chẳng hạn S.H. (vì nhìn ảnh thấy người này có nét giống Kiệt). N.N. cho số điện thoại của S.H..

23g, điều dưỡng Trần Thị Trúc Ly gọi điện cho S.H. hỏi “em có người anh nào mất tích không?”. S.H. trả lời không và tắt điện thoại. Chị Trúc Ly quyết định chụp hình Kiệt và đưa lên trang của H.T. kèm theo câu: “Tôi là ai? Tôi đang ở bệnh viện tâm thần”. Kết quả thông tin đó được bạn bè của Kiệt biết và thông báo cho cha mẹ em.

Điều dưỡng Huỳnh Ngọc Cơ kể nhiều lần đề nghị Kiệt viết tên mình, tên cha, tên mẹ và địa chỉ nhà... nhưng em không nhớ gì, song Kiệt có thể viết được tiếng Anh. Thầy Lê Bá Ngọc, hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu, cho biết sau sự kiện trên, gia đình có đến xin cho em đi học lại nhưng do Kiệt vẫn chưa nhớ gì nên nhà trường khuyên gia đình để cho em nghỉ ngơi. Năm nay trường mở lớp 10 chuyên, tuyển chọn học sinh giỏi vào lớp này và Kiệt là một trong số đó. Còn thông tin từ phía giáo viên chủ nhiệm thì Kiệt là một học sinh giỏi và hiền lành.

NGỌC HẬU

Có khả năng Kiệt bị rối loạn trầm cảm

Theo bác sĩ Huỳnh Văn Trước - trưởng khoa điều trị Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang, người trực tiếp điều trị cho Kiệt suốt 10 ngày em ở bệnh viện, thời gian điều trị quá ngắn và chưa có nhiều thông tin từ phía gia đình nên chưa thể kết luận chính xác tình trạng bệnh của Kiệt. Tuy nhiên, bước đầu bệnh viện chẩn đoán có khả năng Kiệt bị rối loạn trầm cảm và chắc chắn trước đó Kiệt đã bị stress kéo dài. Ngoài ra, cũng cần xác định xem khi Kiệt té sông (hay tự nhảy xuống sông từ nguyên nhân trầm cảm) em có bị đuối nước, chết một số tế bào não hay không. Gia đình cần đưa Kiệt đến bệnh viện tiếp tục khám và điều trị.

Bác sĩ Trần Thị Thật, giám đốc Bệnh viện Tâm thần Tiền Giang, nói hiện số bạn trẻ bị stress và trầm cảm đang tăng một cách báo động. Trong trường học, các em bị áp lực học tập, ngoài đời và ở gia đình các em lại có một số áp lực khác nữa nên rất dễ stress. Nếu kéo dài sẽ bị trầm cảm, và khi bị trầm cảm các em có thể nghĩ đến chuyện tự tử.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Ước nguyện chụp ảnh cưới trước khi chết của cô gái

Ước nguyện chụp ảnh cưới trước khi chết của cô gái
Được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian còn lại của chị Chen Cuilan, 24 tuổi (Trung Quốc) chỉ là 6 tháng. Và chị đã được nhận điều ước cuối cùng của mình trước khi chết là làm một album ảnh cưới.

"Chúng tôi chỉ là công nhân, nên chưa bao giờ có nhiều tiền nhưng chúng tôi có nhau, điều đó là đủ. Chúng tôi cưới vào năm 2008 và năm sau thì có một bé gái tên là Zeng Xingyue", anh Zeng Sai, 27 tuổi, chồng của Chen Cuilan kể.
Ảnh:
Vì không có tiền nên khi làm đám cưới hai vợ chồng Chen đã không thể có được một album ảnh. Ảnh: Journalismwithoutborders.

Theo Journalismwithoutborders, mới đầu vợ anh bị đau bụng một vài lần nhưng vì quá nghèo nên anh không thể đưa chị đi khám. Đến khi đi được thì đã quá muộn, chị đã bị ung thư gan giai đoạn cuối.

"Cả thế giới của tôi dường như sụp đổ khi tôi nghe điều đó. Vì thế, khi cô ấy nói ước gì chúng tôi đã chụp ảnh cưới trước đó thì tôi biết rằng tôi cần làm gì cho vợ mình và tôi đã chạy đi vay tiền", anh Zeng nói.

Ảnh:
Chen Cuilan chỉ còn lại 6 tháng để sống nếu tuân thủ điều trị. Ảnh: Journalismwithoutborders.

Để làm một album ảnh cần 200 euro (gần 6 triệu đồng), tương đương với một tháng lương của anh. Những hóa đơn viện phí và chi phí điều trị tiếp tục sau đó đã là cả một cố gắng phi thường của cả nhà. Nhưng anh biết mình có thể vay mượn tiền của bạn bè.

"Tôi đã tìm thấy áo cưới của vợ và tôi đã mang nó đến bệnh viện. Thật tuyệt vời khi được nhìn thấy nụ cười của cô ấy", anh Zeng kể lại.

Anh đã đưa vợ đến phòng chụp bằng xe lăn. Và khi người chụp ảnh nhìn thấy hai vợ chồng chụp ảnh cưới nhưng lại khóc nhiều hơn là cười thì anh ta đã hỏi tại sao. Khi biết được câu chuyện, người thợ ảnh đã quyết định chụp miễn phí, thậm chí còn đến thăm hai người tại nhà để chụp ảnh của cả gia đình.

"Chúng tôi đã không có đủ tiền để chụp ảnh cưới, đó là điều tôi luôn thấy hối tiếc. Nhưng giờ đây nhờ vào tình yêu của chồng và con gái tôi đã có thể thực hiện được mong ước này. Tôi hy vọng họ sẽ nhớ đến tôi khi nhìn những bức hình", Chen nói.

Ảnh:
Mẹ cô dâu đã không cầm được nước mắt khi nhìn con gái. Ảnh: Journalismwithoutborders.

Còn anh Zeng thì cho biết: "Đó thực sự là một ngày đáng nhớ với tất cả chúng tôi. Cô ấy trông thật đáng yêu như ngày chúng tôi làm đám cưới, dù thật khó để có thể cười".

Mẹ của cô dâu cũng có mặt trong buổi chụp hình lần thứ 2, nhưng bà phải nấp sau chiếc gương để con gái không thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má. Thậm chí ngay cả khi ở trong bệnh viện, nhìn thấy cháu gái ôm lấy mẹ mình và nài nỉ mẹ về nhà cùng, bà cũng không dám khóc.

"Tôi nghĩ bé cũng cảm nhận được có điều gì đó không bình thường. Nhưng cháu là một cô bé dũng cảm, rồi nó sẽ hiểu", Chen nói.

Các bác sĩ cho biết thời gian còn lại của chị là 6 tháng nếu tuân thủ việc điều trị, còn nếu không chị có thể ra đi bất cứ lúc nào.

TTO

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Nhật Bản một tháng sau thảm họa

Nhật Bản một tháng sau thảm họa

Hôm nay 11-4, tròn một tháng sau thảm họa kép động đất, sóng thần, Nhật Bản đã mất đi 13.000 công dân, hàng trăm tỉ USD, còn lại những đống đổ nát ngổn ngang và cuộc khủng hoảng tại nhà máy điện hạt nhân nhưng họ không mất đi ý chí.

Người dân trong các khu sơ tán tin tưởng họ sẽ có nhà mới để ổn định cuộc sống sau thảm họa - Ảnh: Kyodo

“Chúng tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi những người sống sót”, Thủ tướng Naoto Kan tuyên bố trong ngày hôm qua trên đài phát thanh ở thành phố Ishinomaki của tỉnh Miyagi.

Lúc 14g46 chiều nay (12g46 theo giờ Việt Nam), người dân Nhật Bản sẽ tạm dừng mọi hoạt động để tưởng nhớ 13.000 người đã thiệt mạng và 14.000 người đang còn mất tích.

Hãng tin Kyodo cho hay hiện có 151.000 người đang sống trong 2.300 khu sơ tán, nhưng một số đã bắt đầu được chuyển sang những căn nhà lắp ghép tiện lợi hơn do chính quyền địa phương xây cất.

Những căn nhà đầu tiên được xây trên một trường học ở thành phố Rikuzentakata của tỉnh Iwate - một trong những nơi bị sóng thần tàn phá nặng nề nhất.

Chính quyền tỉnh Iwate, Miyagi và Fukushima đã bắt tay vào thực hiện dự án xây tổng cộng 62.000 căn nhà và đến nay hoàn thành được 4.337 căn. Họ dự tính chi phí khoảng 50 tỉ yen (590 triệu USD) để xây dựng 70.000 căn nhà trong ngân sách bổ sung của năm tài khóa 2011. Như vậy, mỗi căn rộng 30-40m2 sẽ dành cho 2-3 người ở.

Theo một khảo sát của Kyodo, có 1/6 người sống ở các khu sơ tán tỏ ý “không thể chịu nổi” sinh hoạt tù túng và bất tiện tại đây, nhưng số còn lại vẫn tin họ sẽ có điều kiện sống tốt hơn.

Trong khi đó, tại tỉnh Fukushima, các công nhân Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 bắt đầu chuẩn bị cho việc bơm nước nhiễm xạ cao ra các bồn chứa lớn và hệ thống “cô đặc nước”, khi chiếc máy bơm nước vào loại lớn nhất thế giới mà Công ty Điện lực Tokyo đặt hàng từ Mỹ đã đến hiện trường.

Người Nhật Bản biểu tình phản đối các nhà máy điện hạt nhân - Ảnh: Kyodo

Hôm qua, Hãng tin Kyodo cho hay đã có khoảng 17.500 người Nhật tập trung tại thủ đô Tokyo tuần hành phản đối các nhà máy điện hạt nhân.

“Chúng tôi biết các nhà máy điện hạt nhân không thể điều khiển được bằng sức người mà bằng hệ thống tự động - Gentaro Todaka, 34 tuổi, nói - Chúng tôi muốn Nhà máy Hamaoka ở tỉnh Shizuoka dừng hoạt động vì đây là nhà máy nguy hiểm nhất”.

Hamaoka nằm ngay trên địa điểm mà các chuyên gia dự đoán sẽ là tâm chấn của một trận động đất lớn sắp xảy ra. Hiện Công ty Điện lực Chubu đã hoãn khởi động lại lò phản ứng số 3 của Hamaoka nhưng vẫn chạy lò số 4 và 5.

Trong khi đó, người dân vùng gặp nạn còn đối mặt với mối lo khác khi Đài truyền hình NHK hôm qua tiết lộ tại thành phố Kesennuma của tỉnh Miyagi, các quan chức đã phát hiện mẫu nước chứa thạch tín từ giếng và suối gần một mỏ khai khoáng bỏ hoang. Họ cho rằng bùn chứa thạch tín và các chất độc khác đã chảy từ mỏ Oya sau vụ động đất ngày 11-3 làm ô nhiễm nguồn nước và đất ở đây.

Các mẫu nước này chứa 0,24 miligram thạch tín/ lít, gấp 24 lần giới hạn cho phép. Quan chức y tế khuyến cáo người dân tại đây không được uống nước từ các con suối chảy ở khe núi. Công ty JX Nippon Mining & Metals cho biết sẽ loại bỏ nước nhiễm độc này nhanh chóng.

TTO

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Đói ở vùng rốn lũ

Đói ở vùng rốn lũ
Lương thực cạn kiệt, nhà cửa tan hoang, ruộng nương bị tàn phá, nguồn nước ô nhiễm, lại chưa tìm được việc làm ngay, cuộc sống hàng trăm hộ dân huyện Đồng Xuân, Phú Yên, chật vật hơn bao giờ hết.

Thoát khỏi sự bao vây của dòng nước lũ hơn nửa tháng trời, người dân Xuân Sơn Nam, Xuân Sơn Bắc, huyện Đồng Xuân, phải đối mặt với cái đói, cái khát. Hiện tại, nhiều gia đình gần như kiệt quệ, cơm không đủ ăn, nước không đủ uống. Nỗi nhọc nhằn, mệt mỏi hằn trên nét mặt từng người.

nước bẩn
Giếng nước nhà anh Nguyễn Ngọc Thông ở xóm Cầu, thôn Tân Hòa, bị ô nhiễm không sử dụng được. Ảnh: Thiên Lý Nam.

Vừa dọn đồ đạc trở về nhà sau lũ, anh Nguyễn Ngọc Tân ở xóm Eo Tre, thôn Tân Hòa thở dài: "Sống ở vùng quê này đã hơn 15 năm, nhưng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp như năm nay. Trong nửa tháng chạy lũ 5 lần, phải đến trú ẩn nhờ nhà người thân trên núi mới được an toàn".

Cứ nghĩ lũ sẽ qua nhanh như mọi năm, nên gia đình anh chỉ dự trữ một ít lương thực, thực phẩm. Song, dòng nước chảy xiết đã phong tỏa toàn bộ thôn suốt cả tuần. "Đến hộp sữa cuối cùng của đứa con cũng phải tiết kiệm để cầm chừng chờ nước rút", anh thẫn thờ nhớ lại.

Anh Nguyễn Ngọc Tân, xóm Eo Tre, thôn Tân Hòa, thì đang lo lắng không biết lấy đâu ra tiền lo cho gia đình nhỏ có 3 thành viên: "Toàn bộ sinh hoạt phải nhờ vào những đồng tiền làm thuê ít ỏi. Lũ dồn dập nhiều ngày qua, khiến kinh tế gia đình vốn đã thiếu, nay càng túng quẫn hơn".

sinh hoat nho hep
Cả nhà anh Lê Văn Trung ở xóm Eo Tre, thôn Tân Long, sống chung trên chiếc giường treo lơ lửng nhiều ngày trong lũ. Ảnh: Thiên Lý Nam.

Cách xóm Eo Tre 500m, gần 100 hộ dân xóm Cầu cũng bi đát không kém. Chị Đặng Thị Kim Nhung nghẹn ngào: "Nhà chỉ có 20 kg gạo, ít cá mặn và lít nước mắm. Tiết kiệm lắm cũng chỉ kéo dài đến ngày thứ 10. Hai mẹ con phải bơi xuồng lên ăn nhờ ông bà ngoại".

Cùng cảnh ngộ, anh Lê Văn Trung ở xóm Cầu vốn là công nhân Công ty đường sắt với thu nhập khoảng 100.000 đồng một ngày. Tuy nhiên, kể từ khi mưa lũ đổ về, doanh nghiệp cũng tạm ngưng hoạt động và chưa biết khi nào làm việc trở lại. Vợ anh, chị Đặng Thị Kim Nhung mấy ngày nay hỏi han khắp nơi, mong kiếm được công việc thời vụ để qua khỏi lúc khốn khó.

Sau lũ, phần lớn người dân thôn Tân Hòa phải sống nhờ vào những chiếc xuồng câu. Trên cánh đồng trũng đọng nước, hàng chục người với vát từng con cá, con cua đổi gạo kiếm sống qua ngày.

cau ca ban
Anh Nguyễn Ngọc Tân ở xóm Eo Tre, thôn Tân Hòa, chuẩn bị đi bán mẻ cá đầu tiên vừa câu. Ảnh: Thiên Lý Nam.

Hơn 400 hộ dân ở đây cũng không có nước sạch để uống vì các giếng nước đều bị ngập, ô nhiễm. Nhiều người lấy nước cách xa hàng km về uống. Anh Phan Đình Phong cho biết: "Tôi phải tranh thủ vừa đi làm vừa xin nước về uống, còn tắm giặt thì bắt buộc phải dùng nước lụt trong giếng chứ không còn cách nào khác".

Nằm trong vùng trũng thấp của thôn Tân Hòa, phần lớn các giếng sinh hoạt tự đào của người dân ở gần chân ruộng, bà con chỉ dùng để tắm rửa, giặt giũ, còn nước uống phải dùng nhờ vào một số giếng dưới chân núi. Chị Phạm Thị Lan nói thêm: "Nước đục ngầu, giặt giũ còn không ổn chứ nói gì đến uống. Từ đợt lũ cuối cùng đến nay, giếng nhà vẫn chưa được xử lý hóa chất, nhưng bà con cũng quen rồi nên dùng luôn".

Ông Nguyễn Lý Nguyên, Phó chủ tịch UBND, Trưởng Ban chấp hành Phòng chống lụt bão tìm kiếm cứu nạn huyện Đồng Xuân cho biết: "Huyện đã có kế hoạch đầu tư xây dựng công trình nước sinh hoạt tập trung, cấp nước cho 2 thôn Tân Hòa và Tân Long, nhưng do điều kiện kinh phí thiếu nên chưa thể thực hiện được".

VNE

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Bà bán cháu khi con gái vào tù

Bà bán cháu khi con gái vào tù
Một phụ nữ Mỹ bị bắt trong lúc tìm cách bán đứa cháu ruột với giá 30 nghìn USD.
Nghi phạm Patty Bigbee. Ảnh: AP.

Cảnh sát bắt Patty Bigbee, 45 tuổi, cùng tình nhân của bà ta là Lawrence Works, 42 tuổi, vào ngày 5/11 tại thành phố Daytona Beach, bang Florida sau khi họ gặp một người muốn mua trẻ em. AP cho biết, người mua chính là một cảnh sát mật. Cặp tình nhân bị kết tội bán và giữ trẻ em trái phép.

Wayne Ivey, một cảnh sát, nói rằng nhà chức trách ra lệnh điều tra Bigbee từ tháng trước sau khi một người báo rằng người phụ nữ này muốn bán đứa cháu vì mẹ của đứa trẻ đang ở trong tù. Ban đầu bà ta muốn bán cháu với giá 75 nghìn USD, nhưng sau đó giảm xuống còn 30 nghìn USD.

Đứa trẻ đã được giao cho chính quyền bang Florida. Giới chức nói rằng họ không biết Bigbee và Works muốn thuê luật sư để bào chữa hay không.

VNE

Bé trai 3 tuổi đào được mảnh vàng triệu USD

Bé trai 3 tuổi đào được mảnh vàng triệu USD
Một bé trai ba tuổi dùng máy phát hiện kim loại đã tìm thấy một cái mề đay vàng trị giá hơn 2,5 triệu bảng (gần 4 triệu USD).
Bé James Hyatt và mảnh mề đay vàng tìm được. Ảnh: Sky News.

James Hyatt phát hiện mảnh vàng khi đang đi chơi với cha và ông nội tại công viên Syon ở Hockley, Essex, Anh. Đây là lần đầu tiên James sử dụng máy dò kim loại.

"Chỉ 5 phút sau, James đã nghe tiếng bíp bíp", Sky News dẫn lời cha cậu bé tên là Jason, 34 tuổi, nói. Họ đào và thấy mảnh kim loại quý nằm dưới 20 cm đất. Jason cho biết con anh đã rất phấn khích, mặc dù cậu còn quá nhỏ để biết nó giá trị thế nào.

James kể lại: "Cháu cầm cái máy dò và nó kêu tít tít tít. Sau đó chúng cháu đào bùn lên và có vàng ở đó. Chúng cháu không có bản đồ, chỉ những tay cướp biển mới có bản đồ kho báu".

Các chuyên gia xác định chiếc mề đay vàng quý hiếm này có tuổi đời khoảng hơn 500 năm. Số tiền bán mảnh vàng sẽ được chia cho gia đình Hyatt và chủ khu đất.

VNE