Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Thời tuổi trẻ

Thời tuổi trẻ
      Ai cũng có một thời tuổi trẻ. Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua ở trường học, bên những người bạn học. Bây giờ quá trình học tập của tôi cũng đã chính thức kết thúc. Những người bạn của cả một thời sinh viên của tôi cũng đã đi về những miền xa. Mỗi người một nơi, thuộc những công việc khác nhau. Mỗi người một công việc và một cuộc sống khác biệt. Mỗi người gần như có một số phận rất khác nhau.

     Ngày xưa chúng tôi ở bên nhau trên cơ sở là những người bạn học cùng, và có cùng chung mục đích vươn lên trong cuộc sống. Còn bây giờ mối liên hệ đó gần như không còn. Nền tảng trong cuộc sống của mỗi người hiện nay là gia đình, là chồng, là vợ, là con, là điều kiện kinh tế và địa vị xã hội. Chúng tôi đã thật sự xa nhau Những người bạn cũ bây giờ chỉ còn là cả một thời kỷ niệm. Khi nghĩ về những người bạn xưa, tôi cảm thấy trái tim mình như se sắt lại. Gần như đang có ai đang bóp chặt nó và thái nó ra thành từng mảnh nhỏ. Kỷ niệm cũ đã qua thật rồi, bây giờ nó chỉ còn tồn tại trong tôi là những hồi ức. Con người và cảnh vật của tất cả những gì đã diễn ra bây giờ đã khác xưa. Không biết trong những người bạn ngày xưa, có ai còn lần tìm về những kỷ niệm ngày xưa trong giấc mơ của mình hay không? Con người nhiều khi thật lạ, lúc sống bên nhau thì không thật sự trân trọng, yêu thương nhau. Nhưng khi xa nhau thì lại nhớ nhau rất nhiều. Cuộc đời con người cũng thật lạ, tại sao cứ hợp rồi lại tan? Có cuộc chia ly nào trong cuộc đời lại không làm người ta bị tổn thương? Nghĩ về những người bạn ngày xưa, tôi bỗng nghe đâu đây trong khoảng không gian mà tôi đang sống tiếng cười đùa hồn nhiên và trong sáng của các bạn. Tôi lại thèm được sống trong vòng tay yêu thương của bạn bè. Ngày ấy chúng tôi chỉ cười vui là nhiều. Dù buồn, dù vui, dù là chuyện xấu hay chuyện tốt chúng tôi đều có thể cười được. Có dịp gặp lại nhau, chúng tôi lại cùng nhau cười vui khi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Rồi chúng tôi lại cùng nhau bật khóc. Tại sao sống bên nhau, ở bên nhau vui như vậy mà chúng tôi lại phải xa nhau? Trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người, có bao giờ chúng tôi được vui như thế? Vì bổn phận và trách nhiệm với cuộc sống, chúng tôi đã rời xa nhau. Dù biết rằng đằng sau những nụ cười của thời sinh viên, đôi khi trong lòng mình chúng tôi luôn đọng lại những nỗi buồn sâu kín trong lòng. Nhưng dù sao thì chúng tôi cũng đã cười vui. Cuộc sống của chúng tôi ngày đó luôn đầy ắp tiếng người. Dù mỗi người đã lựa chọn cho riêng mình một con đường đi riêng. Nhưng nghĩ về ngày xưa, dù sao chúng tôi cũng từng là những người bạn!

                                                                   Tác giả: Phạm Thị Hợi

Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt

Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt
     Vào những ngày thời tiếtchuyển mùa từ mùa Thu sang mùa Đông như thế này thật khó chịu. Nhiều người gặp những vấn đề về sức khỏe như tim mạch, phổi, da và tóc. Hiện tượng tóc rụng ở chị em phụ nữ trong độ tuổi trung niên diễn ra rất phổ biến. Nhiều khi người ta cảm thấy hoang mang, lo sợ vì tóc rụng quá nhiều. Họ băn khoăn tự hỏi không biết mình có bị mắc bệnh gì không? Cho nên càng vào những ngày thời tiết chuyển mùa, chúng ta càng cần chăm sóc sức khỏe bản thân nhiều hơn. Đặc biệt là với mái tóc. Vì trong những ngày như thế, tóc bạn sẽ rất dễ bị sơ, rối, gãy và rụng.

       Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt rất đơn giản, mà hiệu quả lại rất bền vững. Bạn cũng không tốn nhiều tiền như đi dưỡng tóc ở tiệm, mà hiệu quả có khi còn tốt hơn. thật ra, các biện pháp hấp, ép, là bằng hơi nóng chỉ làm đẹp tạm thời, còn sẽ làm hư tổn tóc về sau. Cần phải nói thêm là tóc và da đầu đều rất cần vitamin C để có thể khỏe mạnh. Vì thế để có một mái tóc khỏe và đẹp, chúng ta hãy gội đầu với nước cốt quả chanh. Ngoài lượng vitamin C dồi dào chiếm đến 90 % trong nước chanh. Nó còn có nhiều tinh chất và axit làm cho tóc bóng mượt và sạch gàu. Từ xưa các cụ đã có câu: Cái răng cái tóc là góc con người. Vì thế chúng ta cần chú ý chăm sóc mái tóc của mình hơn. Vì đây là một phần quan trọng trong ngoại hình của bạn. Mái tóc còn thể hiện một phần của sức khỏe con người. Nó cũng là phần khá quan trọng để tạo lên nét quyến rũ của một người phụ nữ với người đàn ông. Một người phụ nữ khôn ngoan luôn biết cách chăm sóc bản thân thật tốt để hấp dẫn người đàn ông mình yêu thương. Còn người đàn ông đôi khi nghĩ rằng họ không còn được yêu thương, và trân trọng nữa khi người phụ nữ của mình bộc lộ quá nhiều điểm xấu và sự cẩu thả với bản thân trước mặt họ. Để được yêu thương và trân trọng, chị em phụ nữ cần biết yêu thương, trân trọng, và chăm sóc bản thân mình trước tiên. Cần biết coi trọng lợi ích của bản thân. Bởi vì đàn ông suy nghĩ rất đơn giản, người không biết yêu thương, trân trọng và chăm lo cho bản thân thì còn có thể yêu thương, trân trọng, và chăm sóc được ai? Mọi thứ cần có cái gốc của nó! Mọi sự hy sinh của người phụ nữ trong lĩnh vực tình cảm đều là cả một sự sai lầm lớn. Hãy học cách chăm sóc tốt bản thân bắt đầu từ mái tóc của bạn. Đây cũng là bước khởi đầu để bạn có thêm sự tự tin và niềm hạnh phúc trong cuộc sống!

                                                             Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Bệnh hoang tưởng

Bệnh hoang tưởng
     Khi áp lực cuộc sống quá nhiều, con người rất dễ bị rơi vào trạng thái trầm cảm. Mà sự trầm cảm là điểm khởi đầu cho bệnh hoang tưởng. Bệnh hoang tưởng chính là một dạng của bệnh thần kinh phân liệt. Người bị mắc bệnh hoang tưởng thường có biểu hiện như rối loạn cảm xúc. Người yêu thương, giúp đỡ và gần gũi với mình thì không yêu thương và đầu tư tình cảm. Người ghét mình, không yêu mình, đối xử tồi tệ với mình, lợi dụng mình, lừa dối mình, làm cho mình bị tổn thương thì lại đem lòng yêu thương. Dù nhận thức được đâu là việc tốt với bản thân, đâu là việc xấu với bản thân. Nhưng người mắc chứng hoang tưởng vẫn lựa chọn những việc có hại cho bản thân. Họ sống ở trạng thái bị điên nhẹ. Thường thì họ không chỉ bị rối loạn cảm xúc, tư duy mà còn cả tâm sinh lý nữa. Nhịp sinh học của cơ thể họ bị rối loạn. Họ thường thức về đêm, nhưng lại ngủ về ngày. Hoặc thường thức dậy quá muộn. Họ thường nằm im, ngồi im và suy nghĩ lung tung. Họ không muốn động chân, động tay một công việc gì cả. Họ thường suy nghĩ và tưởng tượng về những việc không có thật. Tồi tệ hơn, họ nghĩ đó là sự thật! Nhiều khi họ hoang tưởng bản thân là những người rất tài giỏi hoặc rất xinh đẹp và hấp dẫn. Thực tế thì họ không bằng cả những người bình thường trong xã hội. Đôi khi họ hay ngồi nói chuyện một mình, hoặc cười một mình, lẩm bẩm một mình!

       Nguyên nhân gây ra bệnh hoang tưởng thì có nhiều. Nhưng phần lớn là do người bệnh bị trầm cảm kéo dài. Đó có thể là do họ bị tổn thương về tâm lý như thất tình, buồn rầu, tự ti, mặc cảm về bản thân, lo lắng về cuộc sống, sống một mình quá lâu ...  Để chữa bệnh hoang tưởng, ngoài những loại thuốc đặc trị của các y bác sĩ. Người bệnh cần nhận thức được tình trạng sức khỏe của bản thân. Để từ đó tự điều chỉnh lại suy nghĩ, nhịp sinh học. Người bệnh cũng cần tập thói quen ăn uống điều độ, giữ vệ sinh cơ thể sạch sẽ, và tập thể dục điều độ để có một thể trạng tốt. Một cơ thể khỏe mạnh là một nền tảng quan trọng để có một tâm hồn và trí tuệ tốt. Sống ở trên đời không có gì quý bằng sức khỏe. Người có sức khỏe là người có tất cả mọi thứ. Người có nhiều tiền bạc, quyền lực nhưng không có sức khỏe, thì cũng không thể tận hưởng được niềm vui khi có nó. Trong những vấn đề về sức khỏe của con người, sức khỏe về hệ thần kinh là quan trọng nhất. Vì thế, người nào thấy bản thân bị mắc bệnh hoang tưởng, thì cần khẩn trương điều chỉnh lại nhịp sinh học và tâm lý của bản thân. Hãy có một lối sống lành mạnh, đúng khoa học để có một sức khỏe tốt. Bên cạnh những biện pháp y học cần thiết để chấm dứt căn bệnh này!

                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi

Những triết lý trong cuộc sống

Những triết lý trong cuộc sống
     Trong cuộc sống, để khỏe mạnh chúng ta phải biết đơn giản hóa vấn đề. Chúng ta cần biết chia nhỏ những sự vật hiện tượng xảy ra và giải quyết từng phần. Hãy sống tự tin, lạc quan và hạnh phúc mỗi ngày. Không có ai trên thế giới có quyền bắt chúng ta không được sống như thế cả. Chúng ta đừng tự mua dây buộc mình, ôm rơm nặng bụng để tự làm khổ bản thân. Chuyện gì đã trôi qua, chúng ta hãy để nó đi xa. Đừng cố chấp, đừng cố líu kéo. Hạnh phúc của mỗi người không phải sẽ bước đến từ thế giới. Mà nó luôn nằm sẵn trong tâm hồn chúng ta. Chỉ cần chúng ta tự cởi chói bản thân khỏi những vướng bận của cuộc sống. Cuộc đời mỗi người vốn không quá dài để chúng ta lãng phí. Mỗi người được sinh ra trên thế giới đều có bổn phận và trách nhiệm của riêng mình. Vì thế chúng ta cũng đừng sa đà vào việc giúp đỡ những người khác. Hãy suy nghĩ đến bản thân nhiều hơn, và sống cho cuộc đời của bạn thật tốt.

     Ai cũng nói tuổi trẻ là lứa tuổi đẹp nhất của con người. Còn tôi nói, mỗi tuổi có một vẻ đẹp và sức hấp dẫn riêng. Xin bạn đừng buồn khi nhìn thấy một vài nếp nhăn trên khóe mắt khi bước vào độ tuổi trung niên. Bởi ở độ tuổi này, bạ đã tích lũy được kinh nghiệm, sự khôn ngoan và hiểu biết trong cuộc sống. Bạn giống như một hạt giống đã nhận đủ nước, ánh sáng, chất dinh dưỡng từ lòng đất và đã sẵn sàng phát triển thành một cái cây khỏe mạnh. Những kiến thức, kinh nghiệm và cả bản lĩnh bạn đã tích lũy được từ cuộc sống sẽ giúp bạn trở thành một người thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Cuộc sống là một cuộc hành trình dài. Chân lý của cuộc sống là một khái niệm vô cùng, vô tận. Nó phụ thuộc vào sự nhận thức và tư duy của mỗi người. Cùng một sự việc, hiện tượng hôm nay chúng ta coi nó là tận cùng của sự đúng đắn, nhưng có thể một ngày không xa chúng ta lại coi đó là sai lầm. Hãy sống bằng phần cốt lõi nhất của con người bạn. đấy là cách sống giúp bạn ít bị thiệt hại nhất. Một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người là sự cố gắng để trưởng thành. Chúng ta cố gắng học tập và trải nghiệm cuộc sống để trưởng thành. Gần như tất cả các ông bố, bà mẹ trên thế giới đều mong muốn các con của mình mau chóng khôn lớn, trưởng thành. Nhiều người còn ít tuổi nhưng đã trở thành một người trưởng thành trong cuộc sống. Nhiều người tuy đã già, nhưng họ vẫn chưa trưởng thành. Sự trưởng thành chính là sự chín chắn trong nhận thức, tư duy, và hành động. Con người sinh ra đều là những đứa trẻ. Chúng ta phải học cách để trở thành người trưởng thành trong cuộc sống. Hãy cố gắng để trở thành một người có nhân cách tốt. Vì đấy gần như là một điều kiện cần để chúng ta có hạnh phúc trong cuộc sống. Hãy sống cho ngày hôm nay. Ngày hôm qua đã đi qua rồi, ngày mai thì chưa tới. Đừng cố níu giữ quá khứ. Bởi những gì đang diễn ra trong ngày hôm nay, ngày mai sẽ trở thành quá khứ của bạn! Hãy tận hưởng cuộc sống của chính mình, bởi vì chúng ta sẽ không có cơ hội được sống lại một lần nữa. Cuộc đời này là của chính bạn, hãy làm chủ nó. Khi bạn giao cuộc đời mình cho người khác, thì cũng có nghĩa là bạn đã trở thành nô lệ của người đó. Có ai đi yêu thương, trân trọng một người nô lệ của mình? Có ai đi cố công, cố sức chăm lo cho một cuộc đời khác? Nếu có thì trong thời gian bao lâu, và vì lý do gì? Cuộc đời này ngắn lắm cho những giá như ... thì ... Vì thế chúng ta hãy sống thận trọng!

                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Du lịch

Du lịch
     Mùa Hè, mùa du lịch đã chính thức kết thúc. Tôi cũng đang cảm thấy mệt mỏi và chán nản với những chuyến đi xa. Trong suốt mùa Hè vừa qua tôi đa rog ruổi trên khắp các con đường. Từ châu Âu, đến nước Mỹ, hay nhiều nước ở châu Á khác. Khi không có điều kiện được đi du lịch, tôi luôn mơ ước được đi. Sau mỗi chuyến đi tôi luôn cảm thấy rất thú vị. Nhưng khi đi du lịch quá nhiều, tôi cảm thấy không cò thú vị nữa. Tôi cảm thấy nhớ nhà, tôi muốn chuyến du lịch sớm kết thúc. Đi nhiều nơi, tôi thấy rằng không ở đâu tốt bằng căn nhà của chính mình. Đất nước mình còn nghèo, quê hươngmình còn chậm phát triển. Nhưng đó là thứ của mình, thuộc về mình. Vì thế chúng thật đáng trân trọng.

      Trong cuộc sống ày, cái gì nhiều quá cũng không tốt. Tiền nhiều quá sẽ trở thành mục tiêu của bọn trộm cướp, bất nhân. Khả năng nhiều quá thì đi giúp đỡ thêm những người khác, vì thế bản thân cuối cùng không có thêm được gì cả. Đi du lịch nhiều quá làm người ta cảm thấy nhàm chán, mệt mỏi và không còn thú vị nữa. Cho nê tôi quyết định dừng chuỗi hành trình đi du lịch của mình lại. Từ giờ, mỗi tháng tôi chỉ đi thăm một hoặc hai nước trên thế giới mà thôi. Như thế là quá nhiều rồi. Thời gian còn lại, tôi tập trung vào việc học tập, làm việc và nâng cao khả năng của bản thân. Cuộc sống là cả một cuộc hành trình dài. Không ai trên thế giới phủ nhận giá trị của những chuyến du lịch. Nhưng cũng không có ai trên thế giới phủ nhận giá trị của học vấn, tri thức. Đi du lịch chúng ta mở rộng cái nhận thức của bản thân qua cái nhìn. Học vấn mở rộng nhận thức cho chúng ta từ hệ tư duy. Hai cái này tạo lên năng lực của một con người. Người đi nhiều nơi, dù là đi du lịch sẽ trở thành người bụi bặm. Người học nhiều quá, dù là học những điều đúng đắn sẽ trở thành người lệch lạc, xa rời thực tế. Không đi, không nhì, không cảm nhận bằng trái tim, và nhận thức bằng bộ não của mình. Bạn sẽ không bao giờ có một cái nhìn đúng đắn về thế giới. Không học để nâng cao sự hiểu biết, phát triển hệ tư duy, bạn sẽ chie mãi như một đứa bé. Bạn không bao giờ có thể trưởng thành để gánh vác cả thế giới. Cứ ngồi một chỗ và nhìn thế giới bằng con mắt của người khác, cảm nhận thế giới bằng trái tim của người khác, bạn chắc chắn sẽ bị lệch lạc. Tôi sẽ đi vòng quanh thế giới để nhìn và cảm nhận bằng trái tim sự vận động trên thế giới này. Hi vọng là tôi sẽ có cái nhìn đầy đủ và đúng đắn về thế giới. Từ đó nâng cao khả năng nhận thức, và tư duy của bản thân. Tôi sẽ sắp xếp thời gian để đi đến được tất cả các nước trên thế giới. Đây là mơ ước từ thời niên thiếu của tôi. Thật vui là bây giờ tôi có thể thực hiện được điều đó. Điều này rất tuyệt vời. Thế giới thật đẹp nếu chúng ta biết chuẩn bị sức khỏe, thời gian, và tiền bạc khi đến với nó. Tôi yêu những chuyến du lịch, dù tôi đang cảm thấy mệt mỏi vì nó! Bởi vì tôi đã đi quá nhiều nước trên thế giới trong thời gian ngắn mà thôi!

                                                                  Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Chuyện bọn trẻ

Chuyện bọn trẻ
     Nhờ hoạt hoạt động mời các công ty đến du lịch tại khu du lịch. Con trai tôi đã được chia rất nhiều tiền hoa hồng. Vì tôi đã hướng dẫn nó tiết kiệm gần như tất cả số tiền ấy để tiếp tục đầu tư, mở rộng hoạt động kinh doanh. Nó và một cậu bạn đã thành công rất lớn trong tất cả các vụ đầu tư đầu đời của mình. Sau khi giúp con trai mua được năm cửa hàng trên một con phố lớn ở Hà Nội. Thu nhập hàng tháng từ tiền cho thuê cửa hàng ở mức rất cao. Cộng với nhiều nguồn thu khác nữa, bọn trẻ thật sự đã trở thành thiếu gia giàu có của Hà Nội. Tuy vậy, bọn trẻ vẫn sống ở mức giản dị với số tiền chi tiêu hàng tháng là năm triệu đồng. Nhưng từ ngày bọn trẻ mua mấy cửa hàng trên con phố lớn của Hà Nội, thì đã có suy nghĩ khác. Bọn chúng thấy những đứa trẻ ở đây rất giàu so với chúng. Vì thế chúng run sợ. Dù có nhiều người thân và bạn bè ở xung quanh, nhưng trong lòng chúng đã bắt đầu có một chút tổn thương và lo lắng!

       Tôi biết những việc này, nhưng cũng cứ để mặc bọn trẻ ứng phó. Việc thấy những đứa trẻ hơn mình cũng tốt. Bởi vì chúng đang rơi vào sự tự mãn và bắt đầu ăn chơi. Vì con trai có góp cổ phần mở cửa hàng với bố. Nên tôi đề nghị bố nó cho nó phụ trách việc chăm sóc cây xanh trong nhà hàng. Vào cuối buổi chiều, nó sẽ tưới cây trong khuân viên nhà hàng. Một tháng nó sẽ được trả bốn triệu. Con trai tôi tỏ ra rất vui. Việc trồng rau, tưới cây nó đã làm quen từ năm ba tuổi, cho nên việc này không vấn đề gì! Vào một ngày đẹp trời, có một cậu bé con nhà giàu ở lớp nó cùng gia đìnhđến ăn. Có vẻ như hai đứa từng có chút mâu thuẫn ở lớp. Vì thế khi thấy con trai tôi đang tưới cây, nó tiến lại và chỉ vào mặt thằng bé mà nói: Mày chỉ là một thằng tưới cây! ... Thằng bé khóc mếu gọi điện thoại cho tôi! Có vẻ như nó muốn đánh nhau với thằng bé ấy! Dù đã cho con trai đi học võ từ nhỏ, nhưng tôi bảo nó không được đánh người. Thật may là thằng bé rất ngoan! Chứ nếu nó đi vào mấy trò đánh đấm từ khi rất nhỏ thì không biết cuộc đời nó sẽ đi đến đâu. Nghe chuyện và cũng thấy mấy lời với giọng điệu đầy khinh miệt con trai tôi của thằng bé kia. Tôi đã nóng giận và bảo con trai tôi xịt nước vào mặt thằng bé đó! Sợ gì chứ, đó là nhà hàng của nó và bố nó mà! Tôi không chấp nhậ được ai đối xử xấu với con trai mình. Thằng bé kia cũng không phải là dạng vừa, nó đuổi theo và định đánh con trai tôi. Sợ quá nó chạy ra chỗ bố! Lúc này thằng bé  đó hết sức kinh ngạc vì con trai tôi là con trai chủ nhà hàng lớn vậy. hóa ra con trai tôi lại là con của một gia đình rất giàu có. Mẹ thằng bé đó vội hốt hoảng chạy đến, chị ấy sợ hai đứa đánh nhau! Biết chuyện, chị ấy bảo con chị ấy là do nó phá đám công việc của con trai tôi, nên bị nó phun nước vào mặt là đúng rồi. Quay ra chỗ con trai tôi, chị ấy khen nó ngoan quá, bé thé mà biết đi tưới cây lấy tiền! Chị ấy còn cho một trăm nghìn vì thấy thương nó quá! Tất nhiên là tôi không cho con trai tôi nhân tiền thương hại của những người khác. Tôi muốn con trai tôi trở thành một ông chủ lớn, một tỷ phú! Biết rõ chuyện, bố thằng bé đó muộn dụng cụ tưới cây của con trai tôi để tưới cây ở đấy. Thằng bé đó hết sức kinh ngạc và sửng sốt. Nó nói: Tại sao bố lại trở thành một thằng tưới cây! Rồi mẹ nó cũng tiếp tục tưới cây! Cuối cùng thì bằng sự tốt bụng, hiểu biết, và thông minh. Bố mẹ cậu bé đó đã dạy cậu bé đó là tưới cây không có gì là xấu cả. Nhất là khi công việc đó lại làm ra tiền. Trong khi cậu bé đó vẫn sống hoàn toàn phụ thuộc vào bố mẹ mình. Thế rồi họ hỏi mức lương của thằng bé và rất kinh ngạc vì nó được những bốn triệu với công việc đơn giản như vậy. Mức lương đó cao gần bằng mức lương của mẹ cậu bé đó. Sau họ biết con trai tôi là con trai của chủ nhà hàng, thì họ lại càng tỏ ra tôn trọng thằng bé hơn. Họ cho rằng cách giáo dục của vợ chồng tôi rất tốt. Và thằng con trai tôi đã bộc lộ nhiều điểm hơn hẳn con trai họ. Thật ra mức thu nhập thu động từ hoạt động đầu tư, kinh doanh của con trai tôi đã vượt xa thu nhập của cả hai vợ chồng họ. Nhưng tôi không muốn khoe khoang. Việc khoe khoang tiền của nhiều khi tạo ra nhiều nguy cơ tiềm ẩn trong cuộc sống của người đó! Không để thằng bé buồn vì bị gọi là thằng tưới cây nữa. Vào cuối buổi chiều, đám bạn vàng của nó kéo đến cùng tưới cây với nó. Chúng nó vừa tưới cây, vừa đùa giỡn làm nhiều người lớn phát thèm vì sự hạnh phúc của bọn trẻ. Tiền công mỗi đứa được một triệu mỗi tháng để ăn sáng. Thực ra đám bạn vàng này đều giàu không kém con trai tôi. Chúng làm việc này cho vui vẻ và thư giãn sau một ngày học tập vất vả mà thôi!
       Truyện dài: Hoàng Tử Bé
                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết