Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Thời tuổi trẻ

Thời tuổi trẻ
      Ai cũng có một thời tuổi trẻ. Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua ở trường học, bên những người bạn học. Bây giờ quá trình học tập của tôi cũng đã chính thức kết thúc. Những người bạn của cả một thời sinh viên của tôi cũng đã đi về những miền xa. Mỗi người một nơi, thuộc những công việc khác nhau. Mỗi người một công việc và một cuộc sống khác biệt. Mỗi người gần như có một số phận rất khác nhau.

     Ngày xưa chúng tôi ở bên nhau trên cơ sở là những người bạn học cùng, và có cùng chung mục đích vươn lên trong cuộc sống. Còn bây giờ mối liên hệ đó gần như không còn. Nền tảng trong cuộc sống của mỗi người hiện nay là gia đình, là chồng, là vợ, là con, là điều kiện kinh tế và địa vị xã hội. Chúng tôi đã thật sự xa nhau Những người bạn cũ bây giờ chỉ còn là cả một thời kỷ niệm. Khi nghĩ về những người bạn xưa, tôi cảm thấy trái tim mình như se sắt lại. Gần như đang có ai đang bóp chặt nó và thái nó ra thành từng mảnh nhỏ. Kỷ niệm cũ đã qua thật rồi, bây giờ nó chỉ còn tồn tại trong tôi là những hồi ức. Con người và cảnh vật của tất cả những gì đã diễn ra bây giờ đã khác xưa. Không biết trong những người bạn ngày xưa, có ai còn lần tìm về những kỷ niệm ngày xưa trong giấc mơ của mình hay không? Con người nhiều khi thật lạ, lúc sống bên nhau thì không thật sự trân trọng, yêu thương nhau. Nhưng khi xa nhau thì lại nhớ nhau rất nhiều. Cuộc đời con người cũng thật lạ, tại sao cứ hợp rồi lại tan? Có cuộc chia ly nào trong cuộc đời lại không làm người ta bị tổn thương? Nghĩ về những người bạn ngày xưa, tôi bỗng nghe đâu đây trong khoảng không gian mà tôi đang sống tiếng cười đùa hồn nhiên và trong sáng của các bạn. Tôi lại thèm được sống trong vòng tay yêu thương của bạn bè. Ngày ấy chúng tôi chỉ cười vui là nhiều. Dù buồn, dù vui, dù là chuyện xấu hay chuyện tốt chúng tôi đều có thể cười được. Có dịp gặp lại nhau, chúng tôi lại cùng nhau cười vui khi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Rồi chúng tôi lại cùng nhau bật khóc. Tại sao sống bên nhau, ở bên nhau vui như vậy mà chúng tôi lại phải xa nhau? Trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người, có bao giờ chúng tôi được vui như thế? Vì bổn phận và trách nhiệm với cuộc sống, chúng tôi đã rời xa nhau. Dù biết rằng đằng sau những nụ cười của thời sinh viên, đôi khi trong lòng mình chúng tôi luôn đọng lại những nỗi buồn sâu kín trong lòng. Nhưng dù sao thì chúng tôi cũng đã cười vui. Cuộc sống của chúng tôi ngày đó luôn đầy ắp tiếng người. Dù mỗi người đã lựa chọn cho riêng mình một con đường đi riêng. Nhưng nghĩ về ngày xưa, dù sao chúng tôi cũng từng là những người bạn!

                                                                   Tác giả: Phạm Thị Hợi

Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt

Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt
     Vào những ngày thời tiếtchuyển mùa từ mùa Thu sang mùa Đông như thế này thật khó chịu. Nhiều người gặp những vấn đề về sức khỏe như tim mạch, phổi, da và tóc. Hiện tượng tóc rụng ở chị em phụ nữ trong độ tuổi trung niên diễn ra rất phổ biến. Nhiều khi người ta cảm thấy hoang mang, lo sợ vì tóc rụng quá nhiều. Họ băn khoăn tự hỏi không biết mình có bị mắc bệnh gì không? Cho nên càng vào những ngày thời tiết chuyển mùa, chúng ta càng cần chăm sóc sức khỏe bản thân nhiều hơn. Đặc biệt là với mái tóc. Vì trong những ngày như thế, tóc bạn sẽ rất dễ bị sơ, rối, gãy và rụng.

       Bí quyết để có một mái tóc bóng mượt rất đơn giản, mà hiệu quả lại rất bền vững. Bạn cũng không tốn nhiều tiền như đi dưỡng tóc ở tiệm, mà hiệu quả có khi còn tốt hơn. thật ra, các biện pháp hấp, ép, là bằng hơi nóng chỉ làm đẹp tạm thời, còn sẽ làm hư tổn tóc về sau. Cần phải nói thêm là tóc và da đầu đều rất cần vitamin C để có thể khỏe mạnh. Vì thế để có một mái tóc khỏe và đẹp, chúng ta hãy gội đầu với nước cốt quả chanh. Ngoài lượng vitamin C dồi dào chiếm đến 90 % trong nước chanh. Nó còn có nhiều tinh chất và axit làm cho tóc bóng mượt và sạch gàu. Từ xưa các cụ đã có câu: Cái răng cái tóc là góc con người. Vì thế chúng ta cần chú ý chăm sóc mái tóc của mình hơn. Vì đây là một phần quan trọng trong ngoại hình của bạn. Mái tóc còn thể hiện một phần của sức khỏe con người. Nó cũng là phần khá quan trọng để tạo lên nét quyến rũ của một người phụ nữ với người đàn ông. Một người phụ nữ khôn ngoan luôn biết cách chăm sóc bản thân thật tốt để hấp dẫn người đàn ông mình yêu thương. Còn người đàn ông đôi khi nghĩ rằng họ không còn được yêu thương, và trân trọng nữa khi người phụ nữ của mình bộc lộ quá nhiều điểm xấu và sự cẩu thả với bản thân trước mặt họ. Để được yêu thương và trân trọng, chị em phụ nữ cần biết yêu thương, trân trọng, và chăm sóc bản thân mình trước tiên. Cần biết coi trọng lợi ích của bản thân. Bởi vì đàn ông suy nghĩ rất đơn giản, người không biết yêu thương, trân trọng và chăm lo cho bản thân thì còn có thể yêu thương, trân trọng, và chăm sóc được ai? Mọi thứ cần có cái gốc của nó! Mọi sự hy sinh của người phụ nữ trong lĩnh vực tình cảm đều là cả một sự sai lầm lớn. Hãy học cách chăm sóc tốt bản thân bắt đầu từ mái tóc của bạn. Đây cũng là bước khởi đầu để bạn có thêm sự tự tin và niềm hạnh phúc trong cuộc sống!

                                                             Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Bệnh hoang tưởng

Bệnh hoang tưởng
     Khi áp lực cuộc sống quá nhiều, con người rất dễ bị rơi vào trạng thái trầm cảm. Mà sự trầm cảm là điểm khởi đầu cho bệnh hoang tưởng. Bệnh hoang tưởng chính là một dạng của bệnh thần kinh phân liệt. Người bị mắc bệnh hoang tưởng thường có biểu hiện như rối loạn cảm xúc. Người yêu thương, giúp đỡ và gần gũi với mình thì không yêu thương và đầu tư tình cảm. Người ghét mình, không yêu mình, đối xử tồi tệ với mình, lợi dụng mình, lừa dối mình, làm cho mình bị tổn thương thì lại đem lòng yêu thương. Dù nhận thức được đâu là việc tốt với bản thân, đâu là việc xấu với bản thân. Nhưng người mắc chứng hoang tưởng vẫn lựa chọn những việc có hại cho bản thân. Họ sống ở trạng thái bị điên nhẹ. Thường thì họ không chỉ bị rối loạn cảm xúc, tư duy mà còn cả tâm sinh lý nữa. Nhịp sinh học của cơ thể họ bị rối loạn. Họ thường thức về đêm, nhưng lại ngủ về ngày. Hoặc thường thức dậy quá muộn. Họ thường nằm im, ngồi im và suy nghĩ lung tung. Họ không muốn động chân, động tay một công việc gì cả. Họ thường suy nghĩ và tưởng tượng về những việc không có thật. Tồi tệ hơn, họ nghĩ đó là sự thật! Nhiều khi họ hoang tưởng bản thân là những người rất tài giỏi hoặc rất xinh đẹp và hấp dẫn. Thực tế thì họ không bằng cả những người bình thường trong xã hội. Đôi khi họ hay ngồi nói chuyện một mình, hoặc cười một mình, lẩm bẩm một mình!

       Nguyên nhân gây ra bệnh hoang tưởng thì có nhiều. Nhưng phần lớn là do người bệnh bị trầm cảm kéo dài. Đó có thể là do họ bị tổn thương về tâm lý như thất tình, buồn rầu, tự ti, mặc cảm về bản thân, lo lắng về cuộc sống, sống một mình quá lâu ...  Để chữa bệnh hoang tưởng, ngoài những loại thuốc đặc trị của các y bác sĩ. Người bệnh cần nhận thức được tình trạng sức khỏe của bản thân. Để từ đó tự điều chỉnh lại suy nghĩ, nhịp sinh học. Người bệnh cũng cần tập thói quen ăn uống điều độ, giữ vệ sinh cơ thể sạch sẽ, và tập thể dục điều độ để có một thể trạng tốt. Một cơ thể khỏe mạnh là một nền tảng quan trọng để có một tâm hồn và trí tuệ tốt. Sống ở trên đời không có gì quý bằng sức khỏe. Người có sức khỏe là người có tất cả mọi thứ. Người có nhiều tiền bạc, quyền lực nhưng không có sức khỏe, thì cũng không thể tận hưởng được niềm vui khi có nó. Trong những vấn đề về sức khỏe của con người, sức khỏe về hệ thần kinh là quan trọng nhất. Vì thế, người nào thấy bản thân bị mắc bệnh hoang tưởng, thì cần khẩn trương điều chỉnh lại nhịp sinh học và tâm lý của bản thân. Hãy có một lối sống lành mạnh, đúng khoa học để có một sức khỏe tốt. Bên cạnh những biện pháp y học cần thiết để chấm dứt căn bệnh này!

                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi

Những triết lý trong cuộc sống

Những triết lý trong cuộc sống
     Trong cuộc sống, để khỏe mạnh chúng ta phải biết đơn giản hóa vấn đề. Chúng ta cần biết chia nhỏ những sự vật hiện tượng xảy ra và giải quyết từng phần. Hãy sống tự tin, lạc quan và hạnh phúc mỗi ngày. Không có ai trên thế giới có quyền bắt chúng ta không được sống như thế cả. Chúng ta đừng tự mua dây buộc mình, ôm rơm nặng bụng để tự làm khổ bản thân. Chuyện gì đã trôi qua, chúng ta hãy để nó đi xa. Đừng cố chấp, đừng cố líu kéo. Hạnh phúc của mỗi người không phải sẽ bước đến từ thế giới. Mà nó luôn nằm sẵn trong tâm hồn chúng ta. Chỉ cần chúng ta tự cởi chói bản thân khỏi những vướng bận của cuộc sống. Cuộc đời mỗi người vốn không quá dài để chúng ta lãng phí. Mỗi người được sinh ra trên thế giới đều có bổn phận và trách nhiệm của riêng mình. Vì thế chúng ta cũng đừng sa đà vào việc giúp đỡ những người khác. Hãy suy nghĩ đến bản thân nhiều hơn, và sống cho cuộc đời của bạn thật tốt.

     Ai cũng nói tuổi trẻ là lứa tuổi đẹp nhất của con người. Còn tôi nói, mỗi tuổi có một vẻ đẹp và sức hấp dẫn riêng. Xin bạn đừng buồn khi nhìn thấy một vài nếp nhăn trên khóe mắt khi bước vào độ tuổi trung niên. Bởi ở độ tuổi này, bạ đã tích lũy được kinh nghiệm, sự khôn ngoan và hiểu biết trong cuộc sống. Bạn giống như một hạt giống đã nhận đủ nước, ánh sáng, chất dinh dưỡng từ lòng đất và đã sẵn sàng phát triển thành một cái cây khỏe mạnh. Những kiến thức, kinh nghiệm và cả bản lĩnh bạn đã tích lũy được từ cuộc sống sẽ giúp bạn trở thành một người thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Cuộc sống là một cuộc hành trình dài. Chân lý của cuộc sống là một khái niệm vô cùng, vô tận. Nó phụ thuộc vào sự nhận thức và tư duy của mỗi người. Cùng một sự việc, hiện tượng hôm nay chúng ta coi nó là tận cùng của sự đúng đắn, nhưng có thể một ngày không xa chúng ta lại coi đó là sai lầm. Hãy sống bằng phần cốt lõi nhất của con người bạn. đấy là cách sống giúp bạn ít bị thiệt hại nhất. Một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người là sự cố gắng để trưởng thành. Chúng ta cố gắng học tập và trải nghiệm cuộc sống để trưởng thành. Gần như tất cả các ông bố, bà mẹ trên thế giới đều mong muốn các con của mình mau chóng khôn lớn, trưởng thành. Nhiều người còn ít tuổi nhưng đã trở thành một người trưởng thành trong cuộc sống. Nhiều người tuy đã già, nhưng họ vẫn chưa trưởng thành. Sự trưởng thành chính là sự chín chắn trong nhận thức, tư duy, và hành động. Con người sinh ra đều là những đứa trẻ. Chúng ta phải học cách để trở thành người trưởng thành trong cuộc sống. Hãy cố gắng để trở thành một người có nhân cách tốt. Vì đấy gần như là một điều kiện cần để chúng ta có hạnh phúc trong cuộc sống. Hãy sống cho ngày hôm nay. Ngày hôm qua đã đi qua rồi, ngày mai thì chưa tới. Đừng cố níu giữ quá khứ. Bởi những gì đang diễn ra trong ngày hôm nay, ngày mai sẽ trở thành quá khứ của bạn! Hãy tận hưởng cuộc sống của chính mình, bởi vì chúng ta sẽ không có cơ hội được sống lại một lần nữa. Cuộc đời này là của chính bạn, hãy làm chủ nó. Khi bạn giao cuộc đời mình cho người khác, thì cũng có nghĩa là bạn đã trở thành nô lệ của người đó. Có ai đi yêu thương, trân trọng một người nô lệ của mình? Có ai đi cố công, cố sức chăm lo cho một cuộc đời khác? Nếu có thì trong thời gian bao lâu, và vì lý do gì? Cuộc đời này ngắn lắm cho những giá như ... thì ... Vì thế chúng ta hãy sống thận trọng!

                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Du lịch

Du lịch
     Mùa Hè, mùa du lịch đã chính thức kết thúc. Tôi cũng đang cảm thấy mệt mỏi và chán nản với những chuyến đi xa. Trong suốt mùa Hè vừa qua tôi đa rog ruổi trên khắp các con đường. Từ châu Âu, đến nước Mỹ, hay nhiều nước ở châu Á khác. Khi không có điều kiện được đi du lịch, tôi luôn mơ ước được đi. Sau mỗi chuyến đi tôi luôn cảm thấy rất thú vị. Nhưng khi đi du lịch quá nhiều, tôi cảm thấy không cò thú vị nữa. Tôi cảm thấy nhớ nhà, tôi muốn chuyến du lịch sớm kết thúc. Đi nhiều nơi, tôi thấy rằng không ở đâu tốt bằng căn nhà của chính mình. Đất nước mình còn nghèo, quê hươngmình còn chậm phát triển. Nhưng đó là thứ của mình, thuộc về mình. Vì thế chúng thật đáng trân trọng.

      Trong cuộc sống ày, cái gì nhiều quá cũng không tốt. Tiền nhiều quá sẽ trở thành mục tiêu của bọn trộm cướp, bất nhân. Khả năng nhiều quá thì đi giúp đỡ thêm những người khác, vì thế bản thân cuối cùng không có thêm được gì cả. Đi du lịch nhiều quá làm người ta cảm thấy nhàm chán, mệt mỏi và không còn thú vị nữa. Cho nê tôi quyết định dừng chuỗi hành trình đi du lịch của mình lại. Từ giờ, mỗi tháng tôi chỉ đi thăm một hoặc hai nước trên thế giới mà thôi. Như thế là quá nhiều rồi. Thời gian còn lại, tôi tập trung vào việc học tập, làm việc và nâng cao khả năng của bản thân. Cuộc sống là cả một cuộc hành trình dài. Không ai trên thế giới phủ nhận giá trị của những chuyến du lịch. Nhưng cũng không có ai trên thế giới phủ nhận giá trị của học vấn, tri thức. Đi du lịch chúng ta mở rộng cái nhận thức của bản thân qua cái nhìn. Học vấn mở rộng nhận thức cho chúng ta từ hệ tư duy. Hai cái này tạo lên năng lực của một con người. Người đi nhiều nơi, dù là đi du lịch sẽ trở thành người bụi bặm. Người học nhiều quá, dù là học những điều đúng đắn sẽ trở thành người lệch lạc, xa rời thực tế. Không đi, không nhì, không cảm nhận bằng trái tim, và nhận thức bằng bộ não của mình. Bạn sẽ không bao giờ có một cái nhìn đúng đắn về thế giới. Không học để nâng cao sự hiểu biết, phát triển hệ tư duy, bạn sẽ chie mãi như một đứa bé. Bạn không bao giờ có thể trưởng thành để gánh vác cả thế giới. Cứ ngồi một chỗ và nhìn thế giới bằng con mắt của người khác, cảm nhận thế giới bằng trái tim của người khác, bạn chắc chắn sẽ bị lệch lạc. Tôi sẽ đi vòng quanh thế giới để nhìn và cảm nhận bằng trái tim sự vận động trên thế giới này. Hi vọng là tôi sẽ có cái nhìn đầy đủ và đúng đắn về thế giới. Từ đó nâng cao khả năng nhận thức, và tư duy của bản thân. Tôi sẽ sắp xếp thời gian để đi đến được tất cả các nước trên thế giới. Đây là mơ ước từ thời niên thiếu của tôi. Thật vui là bây giờ tôi có thể thực hiện được điều đó. Điều này rất tuyệt vời. Thế giới thật đẹp nếu chúng ta biết chuẩn bị sức khỏe, thời gian, và tiền bạc khi đến với nó. Tôi yêu những chuyến du lịch, dù tôi đang cảm thấy mệt mỏi vì nó! Bởi vì tôi đã đi quá nhiều nước trên thế giới trong thời gian ngắn mà thôi!

                                                                  Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Chuyện bọn trẻ

Chuyện bọn trẻ
     Nhờ hoạt hoạt động mời các công ty đến du lịch tại khu du lịch. Con trai tôi đã được chia rất nhiều tiền hoa hồng. Vì tôi đã hướng dẫn nó tiết kiệm gần như tất cả số tiền ấy để tiếp tục đầu tư, mở rộng hoạt động kinh doanh. Nó và một cậu bạn đã thành công rất lớn trong tất cả các vụ đầu tư đầu đời của mình. Sau khi giúp con trai mua được năm cửa hàng trên một con phố lớn ở Hà Nội. Thu nhập hàng tháng từ tiền cho thuê cửa hàng ở mức rất cao. Cộng với nhiều nguồn thu khác nữa, bọn trẻ thật sự đã trở thành thiếu gia giàu có của Hà Nội. Tuy vậy, bọn trẻ vẫn sống ở mức giản dị với số tiền chi tiêu hàng tháng là năm triệu đồng. Nhưng từ ngày bọn trẻ mua mấy cửa hàng trên con phố lớn của Hà Nội, thì đã có suy nghĩ khác. Bọn chúng thấy những đứa trẻ ở đây rất giàu so với chúng. Vì thế chúng run sợ. Dù có nhiều người thân và bạn bè ở xung quanh, nhưng trong lòng chúng đã bắt đầu có một chút tổn thương và lo lắng!

       Tôi biết những việc này, nhưng cũng cứ để mặc bọn trẻ ứng phó. Việc thấy những đứa trẻ hơn mình cũng tốt. Bởi vì chúng đang rơi vào sự tự mãn và bắt đầu ăn chơi. Vì con trai có góp cổ phần mở cửa hàng với bố. Nên tôi đề nghị bố nó cho nó phụ trách việc chăm sóc cây xanh trong nhà hàng. Vào cuối buổi chiều, nó sẽ tưới cây trong khuân viên nhà hàng. Một tháng nó sẽ được trả bốn triệu. Con trai tôi tỏ ra rất vui. Việc trồng rau, tưới cây nó đã làm quen từ năm ba tuổi, cho nên việc này không vấn đề gì! Vào một ngày đẹp trời, có một cậu bé con nhà giàu ở lớp nó cùng gia đìnhđến ăn. Có vẻ như hai đứa từng có chút mâu thuẫn ở lớp. Vì thế khi thấy con trai tôi đang tưới cây, nó tiến lại và chỉ vào mặt thằng bé mà nói: Mày chỉ là một thằng tưới cây! ... Thằng bé khóc mếu gọi điện thoại cho tôi! Có vẻ như nó muốn đánh nhau với thằng bé ấy! Dù đã cho con trai đi học võ từ nhỏ, nhưng tôi bảo nó không được đánh người. Thật may là thằng bé rất ngoan! Chứ nếu nó đi vào mấy trò đánh đấm từ khi rất nhỏ thì không biết cuộc đời nó sẽ đi đến đâu. Nghe chuyện và cũng thấy mấy lời với giọng điệu đầy khinh miệt con trai tôi của thằng bé kia. Tôi đã nóng giận và bảo con trai tôi xịt nước vào mặt thằng bé đó! Sợ gì chứ, đó là nhà hàng của nó và bố nó mà! Tôi không chấp nhậ được ai đối xử xấu với con trai mình. Thằng bé kia cũng không phải là dạng vừa, nó đuổi theo và định đánh con trai tôi. Sợ quá nó chạy ra chỗ bố! Lúc này thằng bé  đó hết sức kinh ngạc vì con trai tôi là con trai chủ nhà hàng lớn vậy. hóa ra con trai tôi lại là con của một gia đình rất giàu có. Mẹ thằng bé đó vội hốt hoảng chạy đến, chị ấy sợ hai đứa đánh nhau! Biết chuyện, chị ấy bảo con chị ấy là do nó phá đám công việc của con trai tôi, nên bị nó phun nước vào mặt là đúng rồi. Quay ra chỗ con trai tôi, chị ấy khen nó ngoan quá, bé thé mà biết đi tưới cây lấy tiền! Chị ấy còn cho một trăm nghìn vì thấy thương nó quá! Tất nhiên là tôi không cho con trai tôi nhân tiền thương hại của những người khác. Tôi muốn con trai tôi trở thành một ông chủ lớn, một tỷ phú! Biết rõ chuyện, bố thằng bé đó muộn dụng cụ tưới cây của con trai tôi để tưới cây ở đấy. Thằng bé đó hết sức kinh ngạc và sửng sốt. Nó nói: Tại sao bố lại trở thành một thằng tưới cây! Rồi mẹ nó cũng tiếp tục tưới cây! Cuối cùng thì bằng sự tốt bụng, hiểu biết, và thông minh. Bố mẹ cậu bé đó đã dạy cậu bé đó là tưới cây không có gì là xấu cả. Nhất là khi công việc đó lại làm ra tiền. Trong khi cậu bé đó vẫn sống hoàn toàn phụ thuộc vào bố mẹ mình. Thế rồi họ hỏi mức lương của thằng bé và rất kinh ngạc vì nó được những bốn triệu với công việc đơn giản như vậy. Mức lương đó cao gần bằng mức lương của mẹ cậu bé đó. Sau họ biết con trai tôi là con trai của chủ nhà hàng, thì họ lại càng tỏ ra tôn trọng thằng bé hơn. Họ cho rằng cách giáo dục của vợ chồng tôi rất tốt. Và thằng con trai tôi đã bộc lộ nhiều điểm hơn hẳn con trai họ. Thật ra mức thu nhập thu động từ hoạt động đầu tư, kinh doanh của con trai tôi đã vượt xa thu nhập của cả hai vợ chồng họ. Nhưng tôi không muốn khoe khoang. Việc khoe khoang tiền của nhiều khi tạo ra nhiều nguy cơ tiềm ẩn trong cuộc sống của người đó! Không để thằng bé buồn vì bị gọi là thằng tưới cây nữa. Vào cuối buổi chiều, đám bạn vàng của nó kéo đến cùng tưới cây với nó. Chúng nó vừa tưới cây, vừa đùa giỡn làm nhiều người lớn phát thèm vì sự hạnh phúc của bọn trẻ. Tiền công mỗi đứa được một triệu mỗi tháng để ăn sáng. Thực ra đám bạn vàng này đều giàu không kém con trai tôi. Chúng làm việc này cho vui vẻ và thư giãn sau một ngày học tập vất vả mà thôi!
       Truyện dài: Hoàng Tử Bé
                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  




Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Người sống xa quê hương

Người sống xa quê hương
      Một trong bốn nỗi khổ của con người là ly hương. Quê hương luôn là một phần quan trọng trong đáy tâm hồn mỗi con người. Nhất là khi người ta già yếu, ốm đau, bệnh tật, hay mệt mỏi với cuộc sống. Nỗi khổ vì phải rời xa quê hương chỉ có những người sống trong cảnh đó mới hiểu hết. Trong con người họ luôn như có hai con người song song tồn tại. Một người luôn hướng về quê hương, muốn quay trở về quê hương. Một người luôn cố gắng thích nghi với cuộc sống ở nơi hiện tại. thế nhiều khi người ta sống trong  tâm trạng người một nơi mà hồn một nẻo. Ngay cả khi họ trở về quê hương, thì có thể phần hồn của họ lại hướng về nơi họ đã từng sống. Vì thế cuộc sống trong tâm hồn họ không bao giờ được bình yên, thanh thản cả!

     Nói về sự ly hương, thì có lẽ người Việt Nam là một trong những người phải sống cuộc sống ly hương nhiều nhất. Do chiến tranh, và một nền kinh tế khó khăn sau giải phóng. Nhiều người Việt Nam đã lựa chọn con đường rời bỏ quê hương để đi tìm cuộc sống mới. Theo dấu chân của người Việt Nam trên thế khắp thế giới, tôi thấy không phải người Việt Nam nào cũng có cuộc sống giàu sang, no đủ như mơ ước khi rời khỏi quê nhà. Có nhiều người có cuộc sống cực khổ, cô đơn, và đầy nguy hiểm nơi đất khách, quê người. Họ buộc phải chấp nhận một công việc vất vả, rủi ro cao để có tiền nuôi sống bản thân và gia đình. Họ làm nông nghiệp, đánh bắt thủy sản từ thiên nhiên, hoặc làm nghề buôn bán nhỏ. Cuộc sống tuy cực khổ, nhưng vì rất nhiều lý do, họ vẫn quyết định sống xa quê hương. Cũng có những người là những người đầu tư, kinh doanh thành công nơi đất khách quê người. Và người dân sống ở quê hương luôn nhìn vào những con người thành đạt ấy. Vì thế họ vẫn âm thầm nuôi dưỡng khát vọng đi xa trong tâm hồn. Họ mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Họ mong muốn trở thành một người thành công trong cuộc sống. Vì thế họ đã quyết định ra đi. Thật ra,dù là ở bất cứ nơi nào trên trái đất. Con người cũng phải lao động để sống. Dù làm công việc gì, chúng ta cũng cần phải kiên trì, cố gắng thì mới thành công được. Kiếm sống tại quê hương đã khó khăn. Thì việc kiếm sống ở nơi đất khách, quê người cũng không dễ dàng gì. Ở nơi đó, chúng ta còn gặp rào cản ngôn ngữ, phong tục sống, chủng tộc ... Chúng ta còn phải chịu đựng thêm nỗi nhớ quê hương, xứ sở. Không phải ai cũng có thể thích nghi với cuộc sống mới. Vì thế họ đã sống khổ sở ở phương trời xa. Nơi quê nhà, thứ mà người thân kỳ vọng và mong muốn nhiều nhất ở họ là tiền. Thế mới biết cái giá phải trả cho mong ước giàu sang ở quê người thật lớn. Nghĩ về họ, tôi thấy thương cho họ. Âu cũng là một kiếp người sinh ra trên thế giới. Trong cuộc sống này, quý nhất vẫn là tình cảm gia đình. Khi còn trẻ, còn khỏe, còn nhiều ước mơ, lý tưởng, người ta đôi khi không thật sự nhìn ra giá trị của gia đình. Nhưng khi đã chín chắn, hiểu biết, khi đã bước vào tuổi xế chiều, người ta mới thật sự khao khát một gia đình bình yên và hạnh phúc. Người ta mới hiểu hết giá trị của một gia đình với mỗi con người! Người sống cô đơn, không người thân thích là người sống buồn khổ nhất! Quê hương giống như một gia đình lớn của mỗi người!

                                                             Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Con trai tôi bỏ nhà đi

Con trai tôi bỏ nhà đi
    Một nhược điểm khi cho trẻ lao động và kiếm tiền sớm là bọn trẻ sẽ yêu sớm. Nếu không biết giáo dục, uốn lắn trẻ một cách khôn khéo, chúng sẽ bị hư. Con trai tôi và cậu bạn thân của nó cũng tương tự như thế. Vào một buổi tối đẹp trời, tôi nhận được điện thoại của bà nội nó. Bà bảo bà chịu không nói được con trai tôi. Tiếng bố nó thì quát nó ầm ầm trong nhà. Nó thì chạy vào ngôi nhà nhỏ trong vườn, do bố cháu xây cho và tuyên bố sẽ bỏ nhà ra đi! Bất ngờ hơn là cậu bạn thân của nó cũng quyết định bỏ đi cùng nó. Tôi không thể hiểu tại vì sao mà cả hai đứa bé đều bị mắng, đánh và đuổi đi như thế! Nguyên nhân là bọn trẻ con đòi ... lấy vợ! Chuyện thật như đùa, bọn trẻ con lý luận chúng đã yêu, và có đủ tiền để lo cho một gia đình. Vì thế chúng đòi lấy vợ. Tôi bảo bố và bà nội thằng bé yên tâm, tôi sẽ có cách giúp bọn trẻ hiểu ra là chúng chưa trưởng thành, chúng không thể lấy vợ. Và chúng chưa thể rời xa vòng tay che trở, bảo vệ của cả đại gia đình. Dù chúng đã tự làm ra rất nhiều tiền!

       Vì thế tôi tạm thời đồng ý cho bọn trẻ rời nhà ra đi. Nhưng tôi vẽ đường cho chúng nó đến ở khách sạn của người bạn học chung thời đại học với tôi. Đó là một khách sạn sang trọng, nằm trên phố cổ của Hà Nội. Khi đặt phòng để ngủ qua đêm, thằng con trai tôi đã sợ rúm. Vì giá phòng ở đây quá cao. đấy là khách sạn tôi bảo hai đứa trẻ ở tạm để gia đình hai bên bớt nóng, nên bọn trẻ đành thuê chung một phòng khách sạn loại rẻ nhất. Khi người phục vụ đem túi đồ nhỏ lên phòng cho bọn trẻ, anh ta lịch sự xin bọn chúng tiền boa! Tất nhiên con trai tôi đã nổi nóng vì việc này! Nó nói: Sao chú làm giúp cháu có mỗi một việc nhỏ như thế mà cũng đòi tiền thưởng? Nhưng mà cuối cùng nó cũng buộc phải đưa cho người phục vụ của khách sạn hai mươi nghìn tiền công xách đồ, và dẫn lên tận phòng. Hai đứa trẻ bắt đầu cảm thấy thật sự bị tổn thương. Chúng không bao giờ tưởng tượng ra giá để chúng có một chỗ ngủ qua đêm lại đắt đến thế. Và chúng phải trả tiền. Chúng không bao giờ tưởng tượng ra giá để chúng có một chỗ ngủ qua đêm lại đắt đến thế. Và chúng phải trả tiền khi người khác giúp mình. Trong khi ở nhà chúng luôn được cả gia đình chăm sóc hoàn toàn miễn phí. Buồn hơn là căn phòng khách sạn cũng không có gì đặc biệt. Bộ ghế trong phòng cùng loại với ghế ở phòng khách ở nhà của con trai. Chiếc giường ngủ thì giống hệt ở nhà của bạn con trai tôi. Bọn chúng không có trò gì để chơi, việc gì để làm. Bọn trẻ bắt đầu khóc và gọi điện cho tôi đòi về nhà. Tôi ôn tồn bảo các cháu cứ yên tâm ở lại khách sạn. Vì chủ khách sạn là bạn tôi. Hơn nữa dù sao các cháu cũng đã trả tiền phòng, hãy ngủ ở đấy một đêm cho biết. Và bạn tôi cũng đang có ý tưởng trang trí lại khách sạn. Tôi bảo con trai tôi và bạn nó quan sát khách sạn rồi góp ý, vì biết đâu ý kiến được thực hiện, nó sẽ có phần thưởng. thế nó nhờ người phục vụ dẫn đi thăm quan toàn bộ khách sạn. Sau về phòng thì bọn trẻ được khách sạn phục vụ một bữa ăn nhẹ theo suất của khách sạn. Thức ăn thì có một ít, rượu thì bọn trẻ không uống được, nên chúng buồn lắm. Tôi cũng nhận ra đây là một việc chưa tốt ở khách sạn, và bảo nó ghi lại để phản ánh với chủ khách sạn. Suất ăn phục vụ cho trẻ con ngủ tại khách sạn phải có sữa, thay vì là rượu! Con trai tôi đặc biệt thích món mứt tráng miệng của khách sạn. Vì thế, hai đứa trẻ cứ liên tục gọi chú phục vụ đem thêm món này đến. Nó học đòi theo mấy ông khách hợm hĩnh khi gọi thêm đồ ăn ở nhà hàng của bố, và cũng tỏ ra phách nối ra trò. Bố nó bảo tôi hay đến giả làm khách ở khách sạn, có gì còn ứng cứu nó. Nhưng tôi gạt đi, vì dù sao chủ khách sạn cũng là một người bạn lớn, một người anh trai không cùng huyết thống với tôi! Ngay khi vẽ đường cho con trai và bạn nó đến khách sạn ngủ. Tôi đã gọi điện cho bạn tôi, bảo anh ấy cứ lờ bọn trẻ, coi chúng như một vị khách bình thường. Biết bọn trẻ đang cuấy dóc ở khách sạn, nhưng tôi mặc kệ. Vì dù sao bọn chúng cũng đã trả tiền sằng phẳng. Con trai tôi muốn làm hoàng tử, thích ăn gì thì ăn, thích làm gì thì làm. Bố mẹ, ông bà, ... không ai có quyền can thiệp! Được một tối làm hoàng tử, chúng nó hào hứng lắm. Cứ khoảng mười phút nó lại gọi người phục vụ và kêu ầm lên: Cho chúng tôi thêm một đĩa mứt nữa! Rồi một lần chúng nó bất ngờ gặp cậu bạn học cùng lớp đang nghỉ cùng gia đình tại khách sạn đối diện. Phòng đó là phòng hạng sang lên rất đẹp. Cậu bạn này vốn chê con trai tôi nhà nghèo nên phải vất vả lao động kiếm tiền từ nhỏ. Đang máu sĩ, con trai tôi dõng dạc ưỡn ngực ra lệnh với phục vụ: Tại sao phòng của tôi lại bé và xấu như thế này? Đổi ngay cho tôi phòng đẹp nhất khách sạn cho tôi. Biết chuyện, tôi vội phanh thằng bé lại. Vì phòng cao cấp nhất của khách sạn chắc chắn sẽ có giá rất cao! Thế là nó thay đổi mệnh lệnh, đổi sang phòng giống phòng mà gia đình thằng bạn lớp nó đang ở. Sau một đêm vất vả phục vụ hai ông vua con đủ trò trống. Mỗi đứa mất trả mất ba triệu cho khách sạn. Sáng hôm sau, nó từ khách sạn chạy thẳng về nhà, giọng khóc mếu đầy tiếc nuối: Oai sĩ chẳng được cái gì, mất ngay ba triệu! Vì một tháng nó chỉ được tiêu năm triệu, nên ba triệu là một số tiền lớn. Tâm hồn non nớt của nó thật sự mệt mỏi vì phải ở một nơi xa lạ, không có người thân, cái gì cũng phải mất tiền! Từ hôm đó nó không bao giờ dám nhắc đến chuyện bỏ nhà đi nữa! Còn chuyện chúng nó đòi lấy vợ thì giống như chưa từng xẩy ra. Nó cũng hiểu rằng dù có rất nhiều tiền, nhưng nó vẫn chỉ là một đứa bé. Thế giới rộng lớn vô cùng, và có rất nhiều thứ chúng chưa thể làm. Có rất nhiều thứ chúng cần tiếp tục học tập! Chúng cũng hiểu hơn về giá trị của gia đình! Tôi cũng hướng dẫn nó viết email phản hồi lại khách sạn những việc chưa hài lòng ví dụ như: Giá tiền khách sạn rất đắt! Phục vụ làm gì giúp khách cũng đòi tiền thưởng. Phục vụ cả trẻ con rượu. Lẽ ra phải thay bằng sữa tươi hoặc sữa chua ... Sau đó thì khách sạn đã gửi thư cảm ơn về những phản ánh của nó. Vì có nhiều ý kiến được khách sạn ứng dụng, nó được bên khách sạn gửi tặng quà và tiền. Thực ra bạn tôi không lỡ nấy tiền của nó. Cậu bạn nó thấy thế khóc te tua. Nó nói khách sạn không công bằng, chỉ gửi trả tiền con trai tôi, mà không trả lại nó. Tôi lại phải nhẹ nhàng giải thích là tất cả khách sử dụng dịch vụ của khách sạn đều phải trả tiền. Vì những ý kiến đóng góp của con trai tôi đều được khách sạn áp dụng, vì thế nó được thưởng. Còn cậu bé đó cũng đóng góp được một ý tưởng trang trí khách sạn rất tốt. Vì thế nó cũng được khách sạn gửi tặng một túi hoa quả thật là to! Vì thế mọi người đều rất vui!
       Truyện dài: Hoàng Tử Bé

                                                              Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Con trai sản xuất mứt

Con trai sản xuất mứt
    Hôm ở khách sạn con trai tôi rất thích ăn món mứt của khách sạn. Bạn của nó rất thích. Món mứt đó là do chủ khách sạn học được từ một nhà hàng rất nổi tiếng tại Italya Nó không chỉ ăn như cậu bạn nó, nó nghĩ là có thể kinh doanh loại mứt này! Vì chủ khách sạn là bạn tôi, nên anh ấy đồng ý bán công thức làm mứt đó với giá ba mươi triệu đồng cho con trai tôi. Điều kiện là không được bán lại công thức đó cho ai khác nữa. Vì nhận thấy đây là một cơ hội kinh doanh tốt, con trai tôi đồng ý mua công thức làm món mứt nó ngay. Tôi cũng bảo con trai nên tự đầu tư kinh doanh món mứt này, thay vì kết hợp với cậu bạn thân. Bởi vì cô giáo cháu gọi điện cho tôi nói cháu bé hơi thụ động. Nó và cậu bạn thân có xu hướng phụ thuộc lẫn nhau. Hai đứa bàn nhau cách làm toán rồi mới làm. Trong khi những đứa trẻ khác tự mình làm toán. thế tôi và bố cậu bạn nó quyết định để hai đứa kinh doanh độc lập một cái gì đó. Con trai tôi thì quyết định sản suất mứt. Sau nhiều ngày suy nghĩ, bạn con trai tôi quyết định sản xuất men bia, để cung cấp cho nhà máy sản xuất bia của bố.

       Có công thức và sự hướng dẫn tận tình của chủ khách sạn. Cộng với sự giúp đỡ của bố, nó làm mứt thành công ngay lần đầu tiên. Và nơi đầu tiên nó bán loại mứt dùng cho bữa tráng miệng đó là nhà hàng của bố. Các vị khách đều hết sức hài lòng vì hương vị của nó. Thằng bé còn nghĩ ra cần phải làm thành hộp mứt, để tiện cho việc mua đem về của khách. Vì đây là nhu cầu có thật của khách hàng. Thế là tôi lại bảo nó nhờ một người bạn cũ của tôi thiết kế mẫu vỏ hộp mứt cho nó. Bởi vì cậu bạn ấy của tôi là một thiên tài về những ý tưởng thiết kế. Thời sinh viên tôi đã từng thích mê thích mệt những món đồ chơi bằng gỗ do tự cậu ấy làm. Hình ảnh hai con gấu chơi bập bênh, con gấu kéo đàn violong, con tê giác bằng gỗ đẹp đến ngỡ ngàng do chính đôi tay bé nhỏ của cậu ấy làm ra. Tôi đã vô cùng thán phục tài năng này của cậu ấy. Và lần này cậu ấy cũng không làm tôi thất vọng. Con trai tôi đặt chú ấy làm một mẫu bình đựng mứt. Nhưng chú ấy đưa ra hai mẫu. Bởi vì chú ấy thấy mẫu nào cũng đẹp, mỗi cái một kiểu riêng. Một mẫu hình con gấu đang chơi trống. Cái trống chính là hộp đựng mứt. Một mẫu hình con lai đạp xe trở một thùng mứt. Mẫu con lai rất đẹp và sang trọng, chú ấy cũng muốn con trai tôi lấy cái mẫu đó. Nhưng nó không muốn, nó lấy mẫu con gấu. Vì con trai tôi vốn rất yêu gấu. Về mặt nghệ thuật thì mẫu đó không thể chê vào đâu được. Nhưng đây là mẫu để đựng mứt bán. Nên tôi đề nghị anh ấy thay đổi một tý xíu thiết kế của mình. Ví dụ như nắp đậy trở thành nắp xoay. Tai trống trở thành kẹp thiếc an toàn. Vậy là con trai tôi sản xuất mứt từ đấy. Loại mứt nó là ra có tên là mứt gấu. Đầu tiên nó bán món mứt tráng miệng bằng mứt này ở nhà hàng của bố. Sau đó nhờ mối quen biết, nó bán thêm cho nhà ăn của đại xứ quán Đức. Rồi sản phẩm mứt tráng miệng của nó gây chú ý với bà chủ tập đoàn khách sạn ngay cạnh nhà nó. thế bà ấy đề nghị ăn thử! Rồi nhập một lúc 200 kg mứt! Tôi vốn có quen biết gia đình bà ấy. Vì thế biết bà ấy đang sở hữu bốn khách sạn rất lớn của thủ đô. Là một người kinh doanh, tôi đoán bà ấy cố ý mua nhiều thế để buộc con trai tôi sản xuất mứt. Vì thế bà ấy sẽ học công thức làm mứt của nó. Bởi vì giá giao bán mứt của con trai tôi rất cao. Đúng như dự đoán, bà ấy cử người theo sát hoạt động mua trái cây của con trai tôi. Thế là tôi bày mưu nhờ người thân của nó, mỗi người mua một ít trái cây. Khi sản phẩm hoàn thành. Nó nhờ thêm những người bạn thân đổ sản phẩm vào hộp. Rồi nhờ bố và bác đem sang, giao hàng và nhận tiền. Dù làm ăn với một đứa trẻ, nhưng lại có người lớn đứng ra, vì thế khách sạn giữa đúng lời hứa ban đâu, trả tiền đầy đủ cho thằng bé. Dù ban đầu họ định bớt đi một ít. Vì họ rất khó chấp nhận phải trả một cái giá như thế cho mấy loại trái cây làm mứt. Nhưng mọi chuyện đã ổn. Người bạn của tôi đã bán công thức làm mứt cho thằng bé rất lo lắng tìm đến thằng bé. Anh ấy đề nghị trả nó ba năm triệu để nó không bán công thức làm mứt cho đối thủ cạnh tranh của khách sạn nhà anh ấy. Nhưng nó từ chối, nó nói tôi đã dặn là nó không được bán công thức đó cho ai, nhất là cho đối thủ cạnh tranh của người đã giúp nó. Đây có lẽ là một trong những bài học làm người đầu tiên tôi dạy nó. Tôi thật sự rất tự hào về con trai. Nó thật sự xuất sắc!
       Truyện dài: Hoàng Tử Bé

                                                                Tác giả: Phạm Thị Hợi